Hiển thị các bài đăng có nhãn cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 28 tháng 2, 2017

[Thơ] Mơ

                                                   


Hội An - Lê Việt Khánh
Em còn nhớ hay em đã quên
Ánh nắng buông lơi, gió thoang thoảng
Cho tình ấm cuối buổi chiều chạng vạng
Cho tình bay về nơi trái tim chờ

Để tình ngủ cùng đôi cánh thiên thần nhỏ
Có cây đũa lạ hoá phép thuật vạn năng
Mải vui đùa cùng mây gió cạnh trăng
Chợt rung nhẹ đôi hàng mi lưu luyến

Có giấc mơ thầm lặng tiếng đỗ quyên
Có trái tim hãy còn đang vương vấn
Cho má ai bỗng hây hây hồng phấn
Tấm tình quen, em cứ lạ thì sao?

Giữa mấy tầng mây mải chơi vờn trên cao
Một tiếng thương sao mà da diết thế
Để những khi cửa sổ mưa sa lệ
Thì sầu tim anh giữ, em thương về

Mây bay theo gió, ngó đằng mây
Hỡi chín tầng cao có đủ đầy
Chứa sao cho trọn tình đương ngủ
Để tan mộng mị giấc hây hây.
                                                                 M.H.

Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2016

[Thơ] Giông

                                  Giông
 
Côn Đảo 2016

Sông từ suối mà dạt dào
Cây nhờ cội mà sinh trưởng
Bão theo gió mà gầm rú
Vậy Giông nổi từ đâu?

Mấy ngàn năm sông sâu
Sao đáy vẫn mờ ảo
Giữa muôn trùng gió bão
Sao vẫn thấy cơn giông

Bão nói Giông chơi ngông
Thích xen cuộc vui nhỏ
Bão thích được vẫy vùng
Một mình ta một thuở

Mình Giông, ai có hiểu?
Giông nhờ gió mà lên
Cùng bão bùng đêm đêm
Cuốn qua ngôi làng nhỏ

Gió ghé qua hỏi nhỏ
Thế một mình Giông thôi
Những làng mạc ngập trôi
Liệu có còn tan tác?

Đời có gió là mát
Có bão thì bập bùng
Thế có Giông nổi vùng
Trái tim có nghẹn lại?
                                     

                                                M.H.

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2016

[Thơ] Mây

                                             Mây



Mây à, hãy sống đời nhỏ nhoi
Là chính mình, là màu trắng tinh khôi
Tô điểm thêm cho nền trời xanh thẳm 
Lặng lẽ đời, lặng lẽ đơn côi...

Trách chi khi làm nền cho số phận 
Nghĩ chi khi chỉ là kẻ lãng du
Để một mai bay về nơi xa thẳm
Mây khóc thầm, khóc kiếp mãi chu du...

Ai buồn cho mây những ngày mưa đến sớm
Ai nở nụ cười đem chút nắng chói chang
Mây vẫn vậy, vẫn lặng lẽ ngỡ ngàng
Vẫn ngỡ là còn chút gì để nhớ...

Lặng lẽ đến đem chút sắc cho đời
Lặng lẽ đi vẹn tiếng cười chưa tắt
Mây tiếp tục, tất bật, tất bật...
Vòng tuần hoàn, mây vẫn chính là mây.
                               
                                                M.H.