Hiển thị các bài đăng có nhãn mẹ già. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn mẹ già. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 23 tháng 7, 2016

[Thơ] Chuyện sau lũy tre


                                        Chuyện sau lũy tre

Nguồn: Internet

Những hạt sương còn vương đầu ngọt sữa
Trải nắng
Giữ mưa
Mới tối hôm qua
Lay nhành lúa đương trổ dăm bông hoa
Hoa li ti
Chứa đầy tâm sữa nóng.

Những đàn cá đang ngái ngủ bên sông
Hôm qua trời gột rửa
Cho chút thức ăn đầu ngọn gió
Ếch ộp… ếch ộp…
Ếch cũng còn reo vui
Nhưng cá ơi
Sao đìu hiu con nước
Vì nỗi niềm thấp nước
Hay tổ quốc chưa yên?

Những đàn trâu nằm dài ngủ triền miên
Cỏ ngả rạ
Sao không ăn lấy sức?
Thân èo uột
Sức cày đâu mất
Bao ruộng đồng chờ đợi sức trâu lên
Nhưng nỗi buồn trâu chẳng biết gọi tên
Khiến đồng ruộng chỉ chóe màu vàng chói
Máu trâu đỏ
Trâu chịu lời mái ngói
Nước mất rồi
Trâu sống làm chi?

Những con người trước buổi phân ly
Dòng nước mắt nghẹn lại nơi trong vắt
Chân đi
Tay đánh
Đầu sáng rõ
Làm chiến sĩ
Làm anh hùng muôn dân

Đàn gà nhỏ đang mổ thóc ngoài sân
Giàn bí trĩu đang chờ tay người hái
Thân bu già
Bu chẳng buồn tay ngái
Bu chỉ nhớ con
Nhớ đất nước thanh bình
Con đi nhớ về với bình minh
Bu đứng đợi, đầu ngõ cũng đứng đợi
Nhé
Con ơi…

                                                                   M.H.

Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2016

[Thơ] Con đã sống như thế mẹ ạ

            
 Con đã sống như thế mẹ ạ...


Chuyện kể rằng, từ ngày còn bom đạn
Tuổi hai mươi vác súng ra chiến trường
Trận địa rực lửa nhuốm đau thương
Bởi ngày về trời bỗng xanh vời vợi…

Ngày trở về trên đôi tay đồng đội
Ngắm mẹ cha, giọt nước rơi bẽ bàng
Tiễn con đi, tìm chiến thắng vẻ vang
Giờ trở về nhuộm đau thương thế kỉ.

Một lần đi, cho cuộc sống không nghỉ
Sức dài, vai rộng, chân bước nhanh
Tuổi hai mươi, tuổi sáng vầng trăng thanh
Đời nhộn nhịp cho yêu thương bất diệt.

Một lần thôi, đất nước màu xanh biếc
Một lần thôi, khúc ca vang ngàn đời
Nhớ lần ấy, chân bước vội mẹ ơi
Con còn sức, con phải ra giúp nước

Mẹ ở nhà ngậm mãi chữ “Vì nước”
Mắt xa xăm, màu áo lính chập chùng
Bước chân đi, lặng lẽ nỗi nhớ nhung
Lau vội lời dặn dò da diết…

Chân con đi, mẹ ơi có biết
Gối đã mỏi, mắt đợi trời chuyển đen
Nhưng bọn giặc là một lũ đê hèn
Con thà thức chứ không chịu mất nước

Mấy ngàn năm, một điều ước
Thành hiện thực rồi mẹ ơi
Hòa bình nay là của ta rồi
Vì chân con đã đi không mỏi

Vì tai con nghe rõ lời Bác nói
Vì mắt con khóc hoài không thôi
Vì tim con đập mãi vẫn bồi hồi
Vì thân con nay đã thành cát bụi.

Mẹ sống ở đời, đừng buồn mẹ nhé
Con kể mẹ nghe cho mẹ vui cười
Tuổi hai mươi đẹp nhất cuộc đời
Con đã sống như thế mẹ ạ…


M.H